Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ
tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm
rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái
chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng
con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần
nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ
lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao
ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn
xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới
Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia
xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều
nhắn nhủ
Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành
trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm
giá…
Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh
niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn
thương nhớ
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt
thấp:
“Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…”
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ
lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung
học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng
dao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát
bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày
sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con
muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!
-> Thư mời đính kèm.